- Làm chủ Sanh: Hiểu rõ tâm tái sanh và chấm dứt quá trình luân hồi ngay trong hiện tại nhờ làm chủ được tâm mình, không bị các nghiệp dẫn dắt.
- Làm chủ Già: Giữ cho tâm hồn luôn an tịnh, tự tại, không bị sự suy hoại của thân xác (lục căn, gân cốt rệu rã) làm cho đau khổ, sợ hãi hay sầu muộn.
- Làm chủ Bệnh: Sử dụng các pháp tác ý, hướng tâm và rèn luyện Tứ Niệm Xứ để đẩy lui bệnh tật hoặc giữ tâm bất động trước các cơn đau nhức thể xác.
- Làm chủ Chết: Không sợ hãi cái chết, giữ tâm hoàn toàn thanh thản, tỉnh thức để chọn lựa sự ra đi (thân hoại mạng chung) mà không bị tái sanh vào các cõi khổ.

- Giới Luật nghiêm ngặt: Đây là nền tảng kiên cố nhất. Người tu cần giữ gìn trọn vẹn giới luật (nhất là giới đức làm người, đức hạnh ly dục ly ác pháp) để tâm hồn trong sạch, không tì vết.
- Tứ Niệm Xứ: Trú tâm vào hơi thở và quán sát bốn đề mục (Thân, Thọ, Tâm, Pháp) để thấy rõ tính chất vô thường, khổ, vô ngã của vạn vật.
- Định Vô Lậu: Quán xét, tư duy và nhận diện rõ ràng để từ bỏ tham, sân, si, sự dính mắc vào cái “tôi” và thân ngũ uẩn.
- Tác ý (Như lý tác ý): Lệnh cho tâm buông xả, giữ cho tâm bất động trước các chướng ngại, lời khen tiếng chê hay nghịch cảnh
Tự đặt ra câu hỏi, rồi Ngài lại tiếp tục tư duy suy nghĩ: “Dục là lòng ham muốn của mình, mà lòng còn ham muốn là còn đau khổ, cho nên phải dứt trừ lòng ham muốn. Nhưng dứt trừ lòng ham muốn bằng cách nào?”.
Câu hỏi được đặt ra, nhưng câu trả lời chưa có, nên Ngài lại tiếp tục tư duy: “Trong tâm ta thường hay bị chướng ngại do các ác pháp bên ngoài tác động vào, làm cho nó khổ đau. Những đối tượng bên ngoài phần đông là ác pháp, nên khi chúng tác động vào thân hay tâm là chúng ta thấy bất an liền. Như vậy, mục đích ly dục, ly ác pháp còn có nghĩa là ngăn ngừa lòng dục bên trong, tức là không cho khởi lên lòng ham muốn, nếu có khởi lên lòng ham muốn thì phải quán xét tư duy diệt nó ngay liền”. Như vậy chúng ta mới có pháp tu tập ly dục, ly ác pháp, chớ chỉ nói suông Ly Dục, Ly Ác Pháp thì đâu có pháp hành, thì biết tu tập ly dục ly ác pháp như thế nào?
Bởi vậy, khi đức Phật ngồi dưới cội cây bồ đề, tư duy về các vị thầy ngoại đạo dạy tu tập Sơ Thiền: họ đều nói ly dục, ly ác pháp, nhưng kỳ thực là không có pháp ly dục ly ác pháp, mà chỉ có pháp ức chế ý thức, khiến cho ý thức không còn niệm khởi, vì thế tâm tham, sân, si, mạn, nghi không bao giờ ly và diệt nó được. Cho nên kinh sách Đại thừa và kinh sách Thiền tông dạy không bao giờ tu tập chứng đạo, làm chủ sinh, già, bệnh, chết được.
Nếu quý vị nghiên cứu kỹ, thì sẽ thấy giáo pháp của Phật dạy ly dục, ly ác pháp có pháp môn tu tập hẳn hoi.
Giới – Định – Tuệ là phương hướng xác định đường lối tu tập theo Phật giáo từ thấp đến cao. Nếu ai chưa tu Giới mà tu Định là tu sai pháp của Phật. Nếu ai chưa nhập được Định mà bảo mình có Trí Tuệ là người này lừa đảo người khác.
Căn cứ vào Giới – Định – Tuệ mà chúng ta biết được người tu đúng hay tu sai pháp Phật; biết được người tu theo pháp Phật hay tu theo pháp ngoại đạo. Đó là chúng ta chỉ căn cứ vào Giới, Định, Tuệ mà còn biết sai đúng như vậy, huống là chúng ta căn cứ vào Bát Chánh Đạo thì pháp môn ngoại đạo không thể lừa phật tử được.
Nhờ đó, kinh sách Đại thừa và kinh sách Thiền tông Trung Quốc không còn dối trá lừa người khác được. Những kinh sách này rất khôn ngoan, muốn biến kinh sách của mình thành những lời Phật thuyết, nên chúng dựng lên bộ sử 33 vị tổ sư Ấn Độ và Trung Hoa.
Trước giờ thị tịch, đức Phật chỉ di chúc: “Các thầy tỳ kheo! Sau khi ta tịch, hãy lấy Giới luật của Ta làm Thầy, đừng lấy ai làm Thầy”.
May mắn thay cho đời sau, nhờ có lời dạy của đức Phật như vậy, mà quý phật tử không bị lầm mưu kế gian xảo của Đại thừa và Thiền tông Trung Quốc.


Hiển Đạo (Đường Giải Thoát) – Thanh Sĩ










Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.