Từng nghe: “chúng sinh đa bệnh, Phật thuyết đa kinh”. Chúng sinh mỗi người một căn tính, một cơ duyên, nghiệp báo. Vì vậy cần vô vàn phương tiện để cứu khổ cho tất cả mọi người. Vì vậy, trong Tam giáo, số lượng kinh cứu âm độ dương là không hề ít. Số thì do chư Phật, chư vị Thiên tôn tuyên thuyết, số thì do chư tổ sau này thêm vào, soạn thuật, dựa trên sự tu chứng, tham thuyền nhập định của mình… thật không sao kể cho hết.
Có người thường cho rằng, tụng kinh là việc dành cho việc độ người quá cố. Quả là sai lầm. Số lượng kinh độ cho người sống và độ kẻ mất gần như tương đồng. Chư Phật đã thuyết ra pháp môn cứu cho con người khỏi những hoạn nạn của thế gian, để an tâm tu học. Vậy tại sao ta không ứng dụng pháp môn ấy vào cuộc sống, làm cho cuộc sống của mình tốt đẹp hơn, xây dựng thế gian thành Tịnh độ.

Đó là cái căn duyên mà kẻ hàn sĩ này xin được gom góp gia tài liệt thánh, liệt tổ, biên chép lại để đời sau trì tụng, trong đời mạt pháp vẫn có thể gặp được chân kinh.
Thấm nhuần câu “phương tiện”, lại nghĩ: “Pháp chẳng cao thấp, vạn thảy đều vì căn tính chúng sinh. Phật đạo Thánh đạo, muôn đạo lưu xuất đều quy bản giác.”. Hành giả tùy duyên chuyên niệm ắt công đức vô lượng bất khả tư nghì, không nên vì hiềm nghi tông phái mà mất đi phúc đức. “Pháp không tự khởi, nhờ cảnh mới sinh, đạo chẳng hư hành, gặp duyên liền ứng.”,. Hy vọng chư vị hành giả an trụ trong pháp tạng chính giáo, hưởng lấy pháp lạc mà không phải ai cũng gặp được.
Kinh văn được chọn trong cuốn tập cổ này thường có mấy nhân duyên. Hoặc là kinh thường tụng thông dụng, phổ biến tại các đạo tràng, đàn lễ, … hoặc do bằng hữu, thiện tri thức soạn thuật, có sự hành trì ứng nghiệm, hoặc do bản thân gặp được, hay tìm thấy trong Đại tạng kinh, thấy văn nghĩa cao siêu, diệu dụng khó bàn, có thể đem ra độ sinh thì đem vào hợp tuyển.
Nói thêm về việc lựa chọn kinh văn. Thật sự việc chọn tuyển kinh văn là khó vô cùng!
Kinh văn chân có, ngụy có, như vàng lẫn cát, ngay trong Đại tạng còn khó nhận biết, nói chi đến trong nhân gian lưu truyền. Những quyển thuộc tục tạng, hay phần nghi ngụy, … trong tâm phân vân rối bời, không biết có nên đưa vào hay chăng?
Rốt cục, nghĩ cho kỹ lại kinh văn thâu lại gồm mấy dạng sau:
Thứ nhất, do Phật tuyên thuyết, được đại hội kết tập, đời sau ghi lại, không phải bàn cãi. (Các kinh A hàm – Nikaya, số ít các kinh Đại thừa còn giữ được Phạn bản thời kỳ đầu, … Đối với Đạo giáo là các kinh thuộc Chính thống đạo tạng, …)
Thứ hai, là kinh văn Phật biệt truyền cho vài người, tuyên thuyết trong định xứ, thuyết cho Bồ tát, cho chư thiên, … khi Phật diệt độ, không đem vào kết tập, lưu truyền trong một vùng, một phái, có sự tranh cãi chân ngụy (Đại phương quảng Phật Hoa Nghiêm kinh, Phạm Võng Bồ tát giới kinh, …)
Thứ ba, là kinh văn do chư tổ tạo tác, có tính cách như sám văn (Từ bi tam muội thủy sám, Lương Hoàng bảo sám linh văn, …), hoặc tuy không do Phật nói ra trong một hội, mà do tuyển chọn từ nhiều bản, nhưng vẫn gọi là Kinh, vì nội dung của những Kinh này không trái với lời Phật dạy, được hành trì trong từng tông phái, tổ đình, … (Vu Lan Bồn, Đại Phương Tiện Phật Báo Ân Kinh, Khâm Thiên Giải Ách Kinh, Quan Thế Âm Ngũ Bách Danh Kinh, Tứ thập nhị chương kinh …).
Thứ tư, là kinh văn có sự tích linh dị, do nằm mộng, do nhập định, cầu đồng, cơ bút, … mà lưu truyền, trong hành trì có sự cảm ứng, còn lưu truyền đến nay. (Cao Vương Quan Thế Âm Chân Kinh, Vân Hương Tam Vị Thánh Mẫu Giáng Thơ Chân Kinh, …)
Thứ năm, là loại kinh điển do đời sau tăng bổ, thêm bớt, văn vẻ có dấu hiệu lệch đại, xong xét cho cùng có những điểm cốt lõi là lời Phật tuyên thuyết. (Phật thuyết huyết hồ chính giáo kinh, …)
Thứ sáu, kinh điển có dấu tích tạo tác, có thể do âm mưu riêng, mượn lời đức Phật làm “uy tín”cho kinh văn. (Thiên địa bát dương thần chú kinh, …)
Trong các loại kinh văn ấy loại chỉ có loại một là có thể tuyển mà không phải bàn cãi, còn lại đều nên đem giáo pháp Phật mà quán chiếu, nếu trái với Di giáo Như lai, trái với Tam pháp ấn, trái với tứ thánh đế, bát chính đạo, trái nhân quả, trái với tinh thần từ bi hỷ xả, trái luân thường đạo lý thì không thể hành trì. Chính vì vậy, một số kinh văn tuy phổ biến, nhưng có những điểm trái với giáo pháp đều không được tuyển (Ví dụ như: “Thiên địa bát dương kinh”, có chứa những điểm sai về A lại da thức, …). Còn lại, dẫu chưa thể chắc mười mươi gốc gác, song nếu thực tâm hành trì, chắc hẳn đạo tâm cũng tăng trưởng, phúc đức cũng tròn đầy. Thực tiễn hành trì sẽ là câu trả lời cho hành giả. “Các pháp ứng nghiệm, ai có thực thi, người ấy tự rõ biết với pháp, như kẻ uống nước nóng hay lạnh, tự mình hay đó vậy”
Nhất tâm quy mệnh lễ:
Phật Tiên Thánh thập phương vô lượng thường trụ
Phật Đạo Nho chư huyền kinh diệu pháp
Thích Lão Khổng Tam giáo lịch đại chư vị tổ sư chân nhân
Nguyện cầu Tam giáo đại từ tôn tác đại chứng minh!


Đức Phật Thích Ca đã xuất hiện như thế – Thích Trung Hậu và Thích Hải Ấn
Chiêu Mộ Nhị Thời – Thiều Chửu 








Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.