Trước đây chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh lẽo, vô vọng và khốn khổ như vậy. Thậm chí khi ở trên vùng đất hoang tàn trên cao nguyên Chang Tang tôi còn thấy ấm cúng hơn bây giờ, nơi đó cao trên sáu ngàn mét so với mực nước biển, nơi mà những cơn gió mang bụi cát và đá sỏi, lạnh dưới không độ quất vào và cắt đứt bất cứ chỗ da thịt nào bị hở ra; Cái lạnh nơi đấy không đau đớn như cái buốt lạnh đáng sợ tôi đang cảm thấy trong tim lúc này. Tôi đang rời xa Lhasa yêu quý của tôi. Khi tôi ngoảnh nhìn lại, vẫn còn nhìn thấy đằng sau tôi một vài nóc nhà vàng son của cung điện Potala, và phía trên chúng, một cánh diều đơn chiếc nhỏ xíu đang bay lượn theo làn gió nhẹ như muốn nói, “Tạm biệt, những ngày bay trên cánh diều của bạn đã qua rồi, đã đến lúc lên đường vì những nhiệm vụ quan trọng hơn”.

Đối với tôi, cánh diều là một biểu tượng, cánh diều sẽ luôn bay lên cao trên bầu trời xanh bao la rộng lớn, nhưng nó luôn được nối với căn nhà yêu thương bằng một sợi dây mỏng. Tôi đang đi đến thế giới bao la bên ngoài Tây Tạng, nhưng vẫn luôn được kết nối với quê hương bằng sợi dây tình yêu của tôi đối với Lhasa. Tôi đang đi đến thế giới lạ lùng và khủng khiếp bên ngoài vùng đất Tây Tạng tràn đầy bình an của tôi. Tôi thực sự đau buồn khi quay lưng lại với quê nhà và cùng với những người bạn, chúng tôi đi ngựa đến xứ sở xa lạ rộng lớn. Họ cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng họ được an ủi vì biết rằng sau khi để tôi ở lại Trùng Khánh, cách xa quê nhà hơn một ngàn dặm, họ có thể trở về nhà. Họ sẽ trở về, và trên hành trình đó họ có niềm an ủi lớn lao vì biết rằng mỗi bước đi sẽ mang họ về gần nhà hơn. Còn tôi sẽ phải tiếp tục đến với những miền đất và với những con người xa lạ, với những kinh nghiệm hoàn toàn mới.
Khi lên bảy tuổi, tôi đã được tiên tri trước rằng tôi sẽ vào một tu viện Lạt ma giáo và được đào tạo, trước tiên là để trở thành một chú tiểu, sau đó là một tu sĩ, và rồi đến lúc thích hợp tôi sẽ trải qua kỳ thi của một Lạt ma. Từ lúc đó, các nhà chiêm tinh cho biết, tôi sẽ rời khỏi Tây Tạng, rời khỏi gia đình và để lại đằng sau tất cả những gì mà tôi yêu thương để lên đường tới nơi mà chúng tôi gọi là Trung Quốc man rợ. Tôi sẽ đến Trùng Khánh và nghiên cứu để trở thành một bác sĩ và bác sĩ phẫu thuật. Theo các nhà tiên tri, tôi sẽ bị cuốn vào cuộc chiến và trở thành một tù nhân của một dân tộc kỳ là, và tôi sẽ phải vượt qua mọi sự cám dỗ, mọi khổ đau để mang sự giúp đỡ đến cho những ai cần. Họ còn tiên tri rằng cuộc đời tôi sẽ rất khó khăn, rằng những khổ đau và bội bạc sẽ không ngừng đến với tôi. Sao mà đúng vậy!
Các sách được viết bởi Lobsang Rampa:
1, Con mắt thứ ba hay Tây Tạng Huyền bí – (The Third Eye)
2, Bác sĩ từ Lhasa – (Doctor from Lhasa)
3, Câu chuyện của Rampa – (The Rampa Story)
4, Hang đá của người cổ đại – (The Cave of the Ancients)
5, Sống với vị Lạt Ma – (Living with the Lama)
6, Bạn là mãi mãi – (You Forever)
7, Trí tuệ người xưa – (Wisdom of the Ancients)
8, Chiếc áo cà sa – (The Saffron Robe)
9, Các chương của cuộc đời – (Chapters of Life)
10, Vượt lên chiều thứ mười – (Beyond the Tenth)
11, Nuôi dưỡng ngọn lửa – (Feeding the Flame)
12, Ẩn sĩ – (The Hermit)
13, Ngọn nến thứ mười ba – (The Thirteenth Candle)
14, Ánh sáng ngọn nến – (Candlelight)
15, Hoàng hôn – (Twilight)
16, Như đã xảy ra – (As it Was)
17, Tôi tin – (I Believe)
18, Ba đời sống – (Three Lives)
19, Nhà thông thái Tây Tạng – (Tibetan Sage)


Chuỗi Ngọc Trai – Hương Vân dịch
Khoa Cúng Tổng Hợp – 31 Khoa Cúng
Giới Đàn Tăng – Soạn dịch: H.T Thích Thiện Hòa
Đường Về Xứ Phật (10 quyển) – Thích Thông Lạc








Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.